Thơ Bùi Nguyệt (Chemnitz, CHLB Đức): CHÚC XUÂN ĐINH DẬU

Thứ sáu - 27/01/2017 12:09
Báo điện tử NguoiViet.de xin được mượn lời nhà thơ cộng đồng Bùi Nguyệt gửi tới tất cả các anh chị em BTV, CTV và bạn đọc gần xa một Năm mới Đinh Dậu mạnh khỏe, hạnh phúc và tài lộc dồi dào...
.Đinh Dậu chúc nhau tràn hạnh phúc/ Đẹp tươi gia cảnh phú khương ninh. Hình minh họa: Internet
.Đinh Dậu chúc nhau tràn hạnh phúc/ Đẹp tươi gia cảnh phú khương ninh. Hình minh họa: Internet

CHÚC  XUÂN ĐINH DẬU

Quê hương gà gáy gọi bình minh
Tết đến nàng Xuân nhắc nhủ mình
Hòa với Cộng đồng theo sự nghiệp
Gắn cùng Sở tại thuận mưu sinh
Lời thơ nồng đượm bừng hơi ấm
Khúc nhạc thắm tươi quyện nghĩa tình
Đinh Dậu chúc nhau tràn hạnh phúc
Đẹp tươi gia cảnh phú khương ninh(*).

Bùi Nguyệt
Chemnitz, CHLB Đức
(*): Khương ninh có nghĩa là người mạnh khỏe - Tâm linh yên ổn.

 
Bí quyết chuẩn bị nguyên liệu gói bánh chưng Tết thơm ngon đúng vị
 
HƯƠNG SẮC MÙA XUÂN

Nắng xuân gọi chồi non tình giấc
Cánh én chao nghiêng ríu rít rủ nhau về
Thẫn thờ bên khung cửa sổ
Nương hồn theo hơi ấm tình quê

Nhớ mẹ ngồi gói bánh chưng xanh
Đón con về vui ngày đoàn tụ
Hòa tiếng cười mừng xuân pháo nổ
Đêm Giao thừa vang tiếng chuông ngân

Náo nức gái trai hái lộc đầu xuân
Đêm Trừ tịch tiếng nói cười rộn rã
Xốn xang cả cỏ cây hoa lá
Trước Phật đài nghi ngút khói hương bay

Ôi! Mùa xuân quê mẹ dưới trời Tây
Đang tái hiện trong niềm thương nỗi nhớ
Nhớ bánh chưng xanh nhớ hoa đào nở
Cha mẹ già hớn hở đón mừng con

Xuân đã về đánh thức những chồi non
Đánh thức trong ta cả thời con gái
Xuân quá khứ và xuân hiện tại
Lắng đọng trong lòng hương sắc mùa xuân.

Bùi Nguyệt
Chemnitz  - CHLB Đức

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Bùi Nguyệt

    Thích quá sân chơi trí tuệ luôn chia sẻ
    Vui ghê điểm hẹn văn chương mãi kết đoàn.

    Bùi Nguyệt - Chemnitz

      Bùi Nguyệt   24/02/2017 19:27
  • HOÀNG  TẤN  ĐAT

    Bạn Hoàng Hà bảo con người phải đối với con người. Đúng hay sai xin mời bạn đọc nhé:

    TRẠNG QUỲNH

    Từ thuở bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh xuất chúng khi học rất giỏi và đối đáp hay, nhất là khi ứng khẩu.

    Trong làng cậu bé Quỳnh có một người hay chữ nhưng tính tình kiêu ngạo, đi đâu cũng khoe khoang, tên gọi là ông Tú Cát. Tất nhiên, từ nhỏ Quỳnh đã ghét những người có bản tính như vậy. Một hôm, Quỳnh đang đứng xem đàn lợn ăn cám thì Tú Cát đi qua. Đã được nghe người ta đồn đãi về thần đồng này, Tú Cát không ưa gì Quỳnh, ông ta ra vẻ kẻ cả gọi Quỳnh đến bảo:

    - Ta nghe thiên hạ đồn mày là đứa thông minh, ứng đáp rất giỏi. Bây giờ ta ra cho mày một vế đối, nếu mà không đối được thì sẽ biết tay. Nhất định ta sẽ đánh đòn cho chừa các tật láo, nghe chưa!

    Nói xong, không đợi Quỳnh thưa lại, Tú Cát liền gật gù đọc:

    - "Lợn cấn ăn cám tốn."

    Đây là một câu đối rất hắc búa bởi "Cấn" và "Cám" vừa chỉ lợn và thức ăn của lợn, lại vừa là hai quẻ trong kinh Dịch, người có học nhiều còn thấy khó. Thế nhưng, không nao núng, Quỳnh đọc lại ngay:

    - "Chó khôn chớ cắn càn."

    Quả là một vế đối vừa chỉnh vừa có ý xỏ xiên. "Khôn" và "Càn" cũng là hai quẻ trong kinh Dịch, Quỳnh lại còn ngầm ý chưởi Tú Cát là đừng có mà rắc rối. Bị thằng nhỏ hơn mình chơi lại một đòn đau, Tú Cát tức lắm, hầm hầm bảo:

    - Được để coi mầy còn thông minh đến cỡ nào. Tao còn một vế nữa, phải đối ngay thì tao phục!

    Nói xong Tú Cát đọc ngay:

    - "Trời sinh ông Tú Cát!"

    Vế vừa ra mang tính cách ngạo nghễ, phách lối. Nào ngờ, Quỳnh chỉ ngay xuống đất, dưới lớp phân heo đùn lên những ụ nhỏ mà đáp:

    - "Đất nứt con bọ hung!"

    Đến nước này thì dù tức đến hộc máu mồm, Tú Cát cũng đành cút thẳng.

    (Sưu tầm)
    .

      HOÀNG TẤN ĐAT   24/02/2017 13:31
  • Nguyễn Hồng Phúc

    Trước khi bàn đến câu đối của Bùi Nguyệt, xin mời các bạn xem:
    :
    ĐỐI GIỏI LẤY ĐƯỢC VỢ

    Có một anh Thợ cày bố mất sớm, nhè nghèo, không được học, nhưng lớn lên lại mê cô gái con Phú ông cùng xóm. May có ông chú thương cháu côi cút đã thay cha đưa anh Thợ cày sang nhà Phú ông hỏi cô con gái về làm vợ anh ta. Phú ông thấy anh Thợ cày cũng khỏe mạnh, chăm chỉ, muốn xem trình độ thế nào liền nói với 2 chú cháu là sẽ ra 3 vế thách đối, nếu ứng đối được sẽ gả con gái cho anh ta. Hai chú cháu đồng ý.

    Đang lúc trong nhà, ngay trước bàn thờ, Phú ông đọc luôn vế thách đối thứ nhất: HƯƠNG ÁN. Anh thợ cày thấy bí quá, nhưng nhìn thấy đứa cháu nhỏ đang ăn bánh rán nên đọc luôn vế ứng đối: BÁNH RÁN. Phú ông có kiềm chế nói ra những lời bất nhã vì không thể tưởng tượng được có kẻ đối dốt nát như thế. Hai vế chẳng hề đối nhau về ý mà ngay thanh cũng vậy, cùng là thanh trắc. Phú ông cố bình tĩnh nói: „Vế ứng đối của anh chẳng có gì đối với vế thách đối đã ra”. Ông chú vội đỡ lời: „Ấy chết, sao cụ lại nói thế. Vế Cụ ra HƯƠNG ÁN nghĩa là ĐẸP VÀNG SON, cháu nó đối lại BÁNH RÁN nghĩa là NGON MẬT MỠ, chỉnh cả ý,cả từ, cả thanh. Đẹp >< tám, cùng là từ chỉ số lượng. Một bên là trụ hướng lên trời, một bên là chân chỉ xướng đất, cả ý, cả từ, cả thanh đều chuẩn, thưa Cụ”. Một lần nữa, Phú ông lại phải chấp nhận là vế ứng đỗi chuẩn.

    Phú ông miễn cường ra vế đối cuối cùng để quyết định kết quả. Lúc đó có người hàng xóm đem trả thúng thóc đã vay hôm trước, Phú ông liền ra vế thách đối: THÚNG THÓC. Lần này thì anh Thợ cày bí thực sự và cũng không thể bình tĩnh được, liền văng tục: CON C..., lại vẫn 2 từ cùng thanh trắc. Phú ông tím mặt, không còn gì để nói. Ông chú vẫn ôn tồn giảng giải: „Thưa cụ, thoáng qua thế thì hơi khó nghe, nhưng thực tình vế ứng đối của cháu có ý nghĩa sâu xa lắm lắm. Vế ra của cụ có nghĩa là DƯỠNG THIÊN HẠ CHI NHÂN, diễn nôm là NUÔI NGƯỜI THIÊN HẠ. Vế ứng đối của cháu có nghĩa là KẾ TỔ TÔNG CHI NGHIỆP, diễn nôm là KẾ NGHIỆP TỔ TÔNG. Tôi nghĩ hiếm có câu đối nào hay hơn thế!” Phú ông thừ ra một lát ngẫm nghĩ rồi phải chịu là ông Chú nói đúng quá, liền quyết định gả cô con gái yêu duy nhất của mình cho anh Thợ cày.

    PHẠM VĂN DƯƠNG SƯU TẦM

    Từ chuyện lý thú trên, tôi nghĩ về câu đối của Nhà thơ Bùi Nguyệt thế này:

    Cộng đồng góp sức lưu truyền hồn đất Việt
    Trang báo chung lòng chuyển tải nét quê hương

    Cộng đồng (Một cộng đồng là một thể thống nhất các đối tượng sống trong cùng một môi trường) ở văn cảnh trên là chỉ toàn thể người Việt chúng ta sống trên nước Đức. Cộng đồng góp sức chính là “mỗi người Việt góp sức lưu truyền hồn đất Việt”

    Còn trang báo chung lòng : Phải hiểu là ”Ban Biên tập báo chung lòng chuyển tải nét quê hương (Sâu sắc của Bùi Nguyệt là ở điểm này), đây cũng là cách sử dụng NT Hoán dụ khá phổ biến trong thơ ca.

    Hiểu như thế ta mới thấy sự tinh tế của câu đối . Và rõ ràng rất chỉnh phải không các bạn?

    Hồng Phúc

      Nguyễn Hồng Phúc   23/02/2017 20:33
    • @Nguyễn Hồng Phúc: Tôi hiểu ý đối của tác giả, thế nhưng nó chỉ dừng lại ở đối ý, để một câu đối thật chỉnh thì xét từng câu, chữ phải chỉnh.

      @ Hoàng Tấn Đạt: câu phản biện của anh chưa thuyết phục theo đúng tinh thần nhân văn của kẻ sỹ, như thế nào thì tự anh hiểu

        Hoàng Hà   28/02/2017 06:57
  • Hoàng Hà

    Trong đôi câu đối của tác giả Bùi Nguyệt tôi thấy chưa ổn ở hai từ đầu của vế đối, nếu đem trang báo đối với cộng đồng thì chưa thể chỉnh được, về mặt hư tự thì chữ Cộng đồng là gốc Hán thì chữ Trang báo lại là thuần Việt, về thực tự thì con người phải đối với con người thì đáng tiếc ở đây con người lại đem ra đối với đồ vật (trang báo). Xét về ý đối thì tác giả không sai nhưng để chỉnh một câu đối không dễ

      Hoàng Hà   22/02/2017 21:43
  • Bùi Nguyệt, Chemnitz

    Năm mới chúc TBT - BBT và gia đình mạnh khỏe - Tràn ngập niềm vui - Thành công trong mọi lĩnh vực.
    Xin gửi tặng quý Báo câu đối:

    Cộng đồng góp sức lưu truyền hồn đất Việt
    Trang báo chung lòng chuyển tải nét quê hương

    Bùi Nguyệt, Chemnitz

      Bùi Nguyệt, Chemnitz   27/01/2017 17:19

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây